Tâm lý của sinh viên năm cuối

     

Bạn đang xem bản rút gọn gàng của tài liệu. Coi và mua ngay phiên bản đầy đủ của tài liệu tại trên đây (837.76 KB, 9 trang )


Bạn đang xem: Tâm lý của sinh viên năm cuối

GÓC NHỎ TÂM SỰTrong căn phòng trọ nhỏ, giờ đồng hồ hát ở chỗ nào vang lên:“ quê nhà là chùm khế ngọtCho nhỏ trèo khái mỗi ngày.Quê mùi hương là đường đi họcCon về rợp bóng rubi bay.Quê hương thơm là bé diều biếtTuổi thơ bé thả bên trên đồng.Quê hương là con đò nhỏÊm đềm khua nước ven sông…”Tiếng hát ấy, khiến cho tôi thựng lại và lắng nghe một giải pháp say sưa như vừa bao gồm một lực hút làm sao đó, nó khôngphải là lực hút nam châm, tuyệt lực hút của trái đất mà là lực hút do sự rung động, khiến tôi bắt buộc bỏ dởcông việc đang làm cơ mà ngồi nghe theo tiếng hát của đấng mày râu trai đối lập phòng. Dứt bài hát, tôi mỉmcười một mình: “Sao cơ mà mê trai cố nhỉ”?. Cố gắng nhưng, bài hát đó đã khiến tôi giật mình nhận thấy rằng:“Ôi! Đã ngay gần 4 năm xa công ty để đi học rồi ư”? thời gian sao mà nhanh quá, new ngày làm sao tôi còn là một tânsinh viên, giờ đã năm cuối.Nghĩ cho tới đó, tôi phi vào phòng đầy tâmtrạng, chần chừ vui nhiều hơn thế nữa hay lolắng các hơn. Nghĩ tiếp đây sao lòng tôinặng trĩu, xứng đáng lẽ ra tôi phải vui mừng vìsắp được ra trường nhằm bước vào trong 1 conđường tương lai bắt đầu đang ngóng mình phíatrước, nhưng không hiểu sao nước mắttôi tràn ra, rồi trường đoản cú hỏi: “ Sao màylại khóc”? Chưa định hình chomình câu trả lời, thì các kí ứclại ùa về trong tôi, nó có thể lànhững kí ức đẹp, cũng có thể lànhững nỗi bi thảm còn đọng lại.
.Với mọi người sinh ra không tồn tại quyền được chọn cha mẹ cũng như hoàn cảnh của mình. Nó là định mệnhgắn tức thời với mỗi bọn chúng ta. Với tôi cũng vậy, cha mẹ là bạn tôi dịu dàng nhất, tín đồ đã băn khoăn lo lắng cho tôitất cả, dù cho sự niềm nở ấy thiết yếu nào đáp ứng đầy đủ cho tôi như những mái ấm gia đình khác. Vị nhàtôi không khá giả, dư ăn dư để như fan ta. Vì chưng vậy, mỗi ngày bố và bà mẹ thức dậy với tiếng gà gáyđể chuẩn bị mọi test ra đồng tìm cái ăn cái mặc mang lại bốn bạn bè tôi. Sự vất vả của cha mẹ là vậy, tôithấu phát âm được phần nào. Nhiều khi tự nhủ : buộc phải học thật giỏi để ko phụ lòng bố mẹ, cùng cũng ý thứcđược trách nhiệm bản thân càng phải cố gắng hơn nữa , hai bạn anh trai bởi điều kiện kinh tế tài chính đã nghỉchừng câu hỏi học. Nhấn thức được điều đó, tôi vẫn học cùng học.Rồi thời gian cũng trôi qua, tôi phi vào lớp chín cũng chính là năm cuối cấp hai rồi, thầy cô cũng đưa ra lờikhuyên cho phần đa đứa học tập sinh chúng tôi chọn trường tùy ở trong vào tài năng của phiên bản thân. Không chỉvậy, cửa hàng chúng tôi còn được đặt câu hỏi về ước mơ sau này, những đứa bạn tôi trả lời một cách hồn nhiên, đứa làmbác sĩ do bố là bác bỏ sĩ, đứa làm thầy giáo do mẹ là giáo viên. Rứa rồi cho lượt tôi, phụ huynh tôi không là giáovên cơ mà cũng ko là chưng sĩ, chỉ là những người dân nông dân chân lấm tay bùn mà lại tôi mỉm cười cùng trảlời cô một giải pháp dỏng dạt: “Em mong muốn làm quy định sư! ”, người nào cũng trố ánh mắt tôi cùng cười thật to, bởi vì chúngbạn nghĩ cơ chế sư là một cái nghề hùng vĩ lắm, yêu cầu nghĩ tôi cảm thấy không được sức ngoài ra leo cao. Nhữngtiếng cười cợt giòn giã ấy tan thay đổi khi cô hỏi tôi: “Tại sao em mong làm chế độ sự “? cùng với tôi hiện giờ đó chỉ là sựthích thú , tôi thích bộ đồ, loại mũ của giải pháp sư hay nói một bí quyết đúng rộng là dòng phong thái của mình trongphim nước ngoài. Lý do dễ dàng chỉ vậy thôi, chứ cơ hội đó có biết gì các về nguyên tắc sư tốt thẩm phán gìđâu? Nhưng chính từ kia đã thúc đẩy tôi tìm hiểu và ban đầu tập trung vào khối học chính ở cấp cho phổthông là văn, sử, địa nhằm theo đuổi cầu mơ đó.Và thấm thoắt 3 năm cấp 3 trôi qua, thời khắc đặc biệt nhất cũng đã đến, là việc giỏi nghiệp và làm cho hồsơ thì vào đại học. Ươc mơ vào đại học không chỉ là của riêng tôi nhưng là của toàn bộ các học tập sinh. Ngày làm hồsơ cả hộ gia đình học nhốn nháo với rộn hẳn lên khi chúng ta tôi triệu tập vào việc làm hồ nước sơ, còn tôi thìngồi im lặng vào góc bàn suy nghĩ, trên tay cố kỉnh hai bộ hồ sơ, ước muốn là đang học lý lẽ và gia sư dạyđịa. Nhưng thiếu hiểu biết nhiều sao lúc đó, tôi chỉ mong muốn học vẻ ngoài mà thôi, cơ mà cũng lần chần là yêu cầu học sống đâu.Bởi lẽ, tôi suy nghĩ nếu sài gòn thì điều kiện kinh tế của mái ấm gia đình không đủ, còn Huế thì tôi lại càng không
lòng với tủi thân, tuy nhiên thôi không vấn đề gì tôi nghĩ gần như chuyện rồi cũng trở thành ổn. Chũm là xe mang đến tôi cấp ôm mẹvà chào trước lúc đi, bà mẹ đã bật khóc với dặn dò đầy đủ thứ. Qủa thật, lần trước tiên xa nhà 1 mình đến vớinơi chưa bao giờ biết, lòng tôi cảm thấy hoang mang lo lắng lo sợ. Tuy nhiên chẳng sao, lên xe tôi khò một giấc đãtới nơi. Trong khi ấy, tôi nghĩ tp Đà Lạt chắn chắn sẽ sống động , rầm rĩ như những thành phố khác.Nhưng không, trái ngược trọn vẹn những gì tôi nghĩ, Đà Lạt trước mắt tôi thật bình yên đến kì lạ,không ồn ã nhộn nhịp,mà kèm theo là khí trời se lạnh, với phong cảnh bình dị.Ngay lần đầu tiên đặtchân đến tôi đang thích cáithành phố này, nó cũngmột phần động lực thôithúc tôi nỗ lực trongcác ngày thi sắp tới tới. Hầu như ngày thi trôi qua, tôi tưởng mình chắc rớt thiệt rồi bởi vì tôi làm bài không tốtlắm. Càng bi thảm hơn lúc chị hai bé bà gì cung cấp thông tin cho tôi là đang rớt đh rồi, chỉ được 13 điểm thôi, tôikhóc một trận như mưa, với tôi đầy đủ thứ xung quanh bây giờ chỉ là màu đen, khung trời như sập xuống đếnnơi, tôi gian khổ khóc mang lại sưng cả mắt. Nào ngờ ngày hôm sau, giờ chuông điện thoại thông minh reo lên, thì ra chịhai lại điện thoại tư vấn tôi nữa, tôi núm máy giọng ai oán buồn, thì phía đầu dây vị trí kia hét toán lên: Khóc gì nhưng mà khóc,lo mà chuẩn bị mọi vật dụng rồi vào nhưng mà học đi, đậu rồi đó, được đôi mươi điểm. Vừa chấm dứt lời, tôi dancing thót lên, tôikhông tin là sự thật, tôi thế hỏi lại nhằm xác minh thế ra đó là sự việc thật rồi, tôi chạy ra đồng để báo tin cho mẹ,đang làm nhưng mà nghe tin nhỏ đậu đại học, bà mẹ tôi vui lắm, nhưng không hiểu nhiều sao hốt nhiên nhiên đôi mắt mẹcó cái nào đấy man mác buồn. Tôi hỏi: Uả mẹ bị sao vậy, nhỏ đậu đh mà sao mẹ bi đát thế kia?Mẹ không trả lời mà hai làn nước mắt rơi xuống vạt áo đã bạc màu và toàn là bùn đất. Tiếng thì tôi hiểuchuyện gì sẽ xảy ra. Rồi mẹ nói nội địa mắt: Ngày con đi thi người mẹ đã dặn, nếu nhỏ mà không đậu thì sẽchết với mẹ, giờ nhỏ đậu rồi thì người mẹ chết với con. Giờ chi phí đâu nhằm con đến lớp đây, thiệt sự trong đơn vị giờchẳng gồm gì cực hiếm mà bán ra cho con tới trường nữa.” Nghe mẹ nói tới đây, tôi cũng bắt buộc nào che nhữnggiọt nước đôi mắt được nữa, tôi khóc do hoàn cảnh, tôi khóc vì phận tôi, bây giờ tôi cầu gì được hiện ra trong
một gia đình giàu gồm hơn, nếu như vậy sẽ có được tiền mang đến tôi đi học. Chũm rồi, tôi l ặng đáng ra về, cho là mọicố nuốm của tôi cũng chỉ tạm dừng ở đây nhưng mà thôi.Thế nhưng , với tôi người mẹ là người có thể chịu đau buồn để lo cho bé mình theo đuổi cầu mơ. Tuy người mẹ nóira với tôi như thế, nhưng mẹ chuẩn bị sẵn sàng bương chải phần lớn nơi để lo mang lại tôi. Đúng thế, bao gồm ai sống trong hoàncảnh thì mới hiểu được, vì chưng mỗi cây từng hoa, mỗi đơn vị mỗi cảnh. Càng nói lại, thì nước đôi mắt tôi khôngthể ko rơi vì chưng mẹ. Bởi lẽ, người mẹ người yêu cầu chịu đựng các thứ vì con cái. Ví dụ như anh nhì tôi,người khiến cho mọi người trong nhà những lo mang lại anh, do anh sinh ra dường như không được bình thường như baongười khác, bao gồm lần anh không làm chủ được phiên bản thân, vì niềm tin anh sai trái định có lúc ngườikhác chọc anh thì anh đánh tín đồ ta đến trọng thương, hầu hết lúc như vậy mẹ phải chào bán từng bao lúa đểmua dung dịch than trả tiền viện phí tổn cho họ, trong những khi đó các bạn chẳng gồm gì ăn, lúc này lại là người mẹ chạy vạy đầuni, đầu kia nhằm mượn vay khu vực ít lo cho chiếc gia đình nhỏ dại này. Thế nhưng mẹ càng khổ hơn, khi bố tôi – mộtngười lúc bình thường thì khôn cùng hiền lành, nhưng mọi lúc say thì phần đông thứ hầu hết đổ lên đầu bà bầu tôi, thậmchí có những lúc đánh người mẹ chảy cả máu. Trong những hoàn cảnh ấy, tôi không biết làm cái gi ngoài van xinbố, gắng đó cơ mà khi tỉnh lại thì bố là 1 người trọn vẹn khác. Chính vì vậy, mà bà mẹ mới rất có thể chịuđựng ba mấy chục năm trời trôi qua. Đối cùng với tôi, bà bầu là người hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhất trên trần gian này.Để tôi theo đuổi mong mơ, tôi lưu giữ như in ngày ấy, để chuẩn bị cho tôi vào nhập học, trong đơn vị chẳng còngì ngoài ra bao lúa, chị em cũng buôn bán hết nhưng mà chỉ được 8 trăm nghìn, cố kỉnh là mẹ lại chạy đi vay bọn họ hàng,người ta cũng không có tiền mà chỉ từ 5 phân kim cương cho người mẹ mượn, rồi về bà mẹ đưa tôi đi thuộc để đổi ratiền cho bé cầm đi học. Sợ hãi đi đường 1 mình người ta cướp giật, người mẹ đã dặn dò đựng kĩ mang lại tôi. Người mẹ tôilà vậy, dù trở ngại là thế, cơ mà không bao giờ để con cháu phải chịu đựng khổ.Tôi lừng khừng rằng bên trên đấtnước này, ai có được người người mẹ như tôi không? tuy nhiên với tôi, bà mẹ còn hơn hết phật sống. Tôi hết sức vui vàhạnh phúc chính vì vậy giới này đã mang người mẹ đến cùng với tôiVới sự thân yêu và quan tâm của bà mẹ và gia đình, tôi đã triển khai được mong mơ của mình, trở nên côsinh viên luật của trường Đại học Đà Lạt. Với đa số ngày đầu sv xa bố mẹ, các bạn em, tôi tin chắcai cũng nhớ nhà như tôi. Đà Lạt, thành phố buồn trái thật không sai. Gần như ngày nắng nóng ráo bầu trờiquang đãng thì phong cảnh thật bình yên và thú vị. Tuy vậy trái lại đa số ngày làm sao trời đỗ cơn mưa, thìlòng người cũng quạnh lại, co thắt giống như các hạt mưa nẵng trĩu ngoài trời đầy trọng điểm trạng.Nhất là nỗinhớ xa quê, chiều lại tôi xem qua cửa sổ, nỗi nhớ cố nhiên sự cô đơn nơi đất khách càng làm cho lòng
người buồn hơn.Nhưng nỗi buồn nào thì cũng qua, như ý với tôi khi gặp gỡ được những người dân bạn cùng chia sẻ với tôinhững nụ cười nỗi buồn.Người ta nói cuộc đời đẹp tuyệt vời nhất là thời sinh viên, trái thật không sai. Cùng với tôithời sinh viên với bao nhiêu là kỉ niệm, niềm vui cũng nhiều mà nỗi bi ai cũng không ít.Ai cũng vậy, đã là sinh viên thì việc trang trải cuộc sống đời thường hàng tháng là vấn đề khổ trung tâm nhất. Cũng chính vì vậy,ngoài tiền mặt hàng tháng phụ huynh gửi để đóng trọ, siêu thị nhà hàng thì tôi và một số trong những người các bạn phải tìm kiếm thêm côngviệc tìm thêm các khoản thu nhập để tìm sửa đến mình. Do vậy, nơi đâu có công việc mà trúng ngày thong dong là chúngtôi lại rủ nhau đi làm, ví dụ như bưng bê trong nhà hàng, làm hoa, làm quán ăn ….Vui nhất là đi háicà phê, shop chúng tôi hoá thân thành rất nhiều cô, chú dân cày thực thụ, lên rẫy trường đoản cú mờ sớm, bên trên vai vác theonhưng chiếc gùi dưới khí trời se lạnh, đa số lúc giải lao tranh thủ tìm kiếm bao phủ những củ mì đốtlửa cùng nướng, rồi cả đồng đội ngồi nhốn nháo xung quanh hò hét vang cả núi đồi, vui quá mà quên cả nhiệm vụlà đi làm. Mặc dù mệt, nhưng so với tôi, đi làm việc không chỉ tìm thêm thu nhập cá nhân mà này còn là trải nghiệm đểhiểu biết về quá trình của các cô chú, mà nói đúng hơn là biết được sự vất vả của bố mẹ. Kế bên ra, còncho tôi cũng như chúng ta biết được về cuộc sống đời thường thực sự, biết được bên cạnh xã hội còn phần nhiều điều mớimẻ với lạ lẫm, học hỏi và giao lưu nhiều tay nghề cho phiên bản thân, nhằm trau dồi kỹ năng xã hội phục vụ cho mìnhsau lúc ra trường sẽ không còn phải lạ lẫm với cuộc sống đời thường.Bên cạnh anh em thì thầy cô là bạn quan trọng, là những người dân lái đò gửi đến công ty chúng tôi những kiếnthức siêng ngành, hỗ trợ và giúp đỡ sinh viên không còn mình trong bài toán học tập. Ngoài ra kiến thức vềchuyên môn thì thầy cô nghỉ ngơi trường cũng mang đến cho chúng tôi những bài học kinh nghiệm quý giá. Nói tới đây, tôi lạinhớ về người thầy, tín đồ cho tôi một kỉ niệm khó khăn phai. Đó là fan thầy dạy chổ chính giữa lý, thầy tất cả dáng ngườimảnh nhưng lại rất phong độ. Lần thứ nhất tiên, tôi thấy có người thầy đi dạy và lại đến vô cùng sớm, sớm rộng cảsinh viên rồi mở nhạc về quê hương đất nước, về tình cảm mái ấm gia đình và chờ shop chúng tôi đến đông đầy đủ rồimới dạy. Trong tất cả bài dạy của thầy tôi vẫn lưu giữ như in bài xích hát về mẹ, hình ảnh lưng bà bầu được ví nhưvòng cung, tức là năm nhất đh thì sườn lưng mẹ thẳng, đến năm lắp thêm hai thì lưng mẹ cong một tí vànăm cuối của đh thì lưng mẹ cong đi khôn xiết nhiều. Điều đó, không đối kháng thuần là thầy chỉ giảng mang đến tôivà các bạn hiểu về việc hi sinh của mẹ, nhưng vấn đề đặt ra là: Đừng hỏi mẹ đã làm cái gi cho ta, cơ mà hãy hỏi tađã làm những gì cho mẹ. Với đa số chúng ta luôn nghĩ rằng mình nên được loại này, chiếc kia, được khoác đẹp, nạp năng lượng ngon
nhưng tất cả ai hiểu rằng rằng phụ huynh đang sống nhà đạt được như mình hay không? Hay chú ý xa rộng nhữngmảnh đời còn buồn bã đến nỗi không tồn tại cơm ăn uống áo mặc, trong lúc đó họ lãng tổn phí đua đòi theo xãhội, ăn uống chơi lãng phí. Đâu đây khẩu ca của thầy còn vang mãi mặt tai tôi: “Đừng thiết lập nữa, người mẹ đang cònglưng ở trong nhà đấy” ! Vâng! Trước khi mua một máy gi đó hãy nghĩ nó gồm khả dụng giỏi không?, có cần thiếtphải sở hữu hay không?, bởi vì đó là số tiền chị em phải rớt mồ hôi, chào bán mặt đến đất bán lưng cho trời mới cóđược. Đúng thế! Giờ vẫn là năm cuối, sắp bước sang một cuộc đời mới, một tương lai mới, xa thầy cô, xabạn bè tôi bắt đầu càng thêm thương yêu tình cảm kia hơn. Phần đông tình cảm nhưng mà thầy cô và các bạn dành mang lại tôitrong suốt thời gian qua, nụ cười nỗi ai oán xen lẫn với nhau, Những kiến thức chuyên ngành cùng thựctiễn phối hợp với nhau nhằm tôi hiểu rằng cái gì đáng học hỏi và giao lưu và phải vứt bỏ thói quen thuộc xấu vào cuộc sốnghằng ngày. Nó góp tôi trưởng thành và cứng cáp hơn, bao gồm chắn hơn và biết trường đoản cú lập để chuẩn bị hành trang bướcvào một cuộc sống mới.Quả thật những nhỏ người, chúng ta bè, thầy cô ngơi nghỉ Ngôi trường Đà Lạt này là số đông người đem đến cho tôigiá trị của cuộc sống thường ngày kể cả những lúc trở ngại nhất, phần nhiều đứng sau lưng động viên tinh thần cho tôi vượtqua. Nếu gồm quay ngược lại và mang đến tôi một gạn lọc nữa, tôi vẫn chọn ngôi trường này nhằm theo xua ướcmơ, không còn hối hận khi trở nên sinh viên của ngôi trường Đại học tập Đà Lạt. Nếu sau này ra trường, maymắn tất cả mỉm cười tôi vẫn ước tìm kiếm được một việc làm tại thành phố sương mù này.Thời gian không còn bao lâu nữa, rồi cửa hàng chúng tôi mỗi đứa mỗi nơi, rồi chia tay nhau xa trường, xa thầy côđể tìm cho bạn một công việc, một bến đỗ riêng. Điều cơ mà tất cả chúng ta cũng như tôi mong muốn làcác bạn sẽ tìm được cho mình một lối đi khi đã tốt nghiệp cử nhân luật. ý muốn là những điều ấy sẽ thànhhiện thực.Tối sẽ tương đối nhớ, ghi nhớ lắm về thời sinh viên, nhớ lắm thầy cô, bạn bè, mái trường chỗ đây!“Còn đâu nữa thời sinh viên ấyKỷ niệm xưa giờ đồng hồ cũng phân tách xaTa tìm về nơi nắng nóng chiều thuCó phần nhiều lúc bản thân ta cách trên phốDấu chân bi thương trên lối nhỏ thân thương.”

*
dìm thức về từ kỷ của sv năm cuối những ngành chăm sóc sức khỏe tâm thần ở vn 116 821 3

Xem thêm: Sự Khác Biệt Giữa In Offset Là Gì ? Vì Sao Hiện Nay Nên Chọn Kỹ Thuật In Offset

*
tài năng mềm của sinh viên năm cuối trên Trường Đại học tập An Giang 10 604 1
*
Ý kiến đánh giá của sv năm cuối khóa 61 hệ đại học chính quy trường đại học diirợc thành phố hà nội về khóa đào tạo 5 270 1
*
*
Những tác động ảnh hưởng của báo mạng năng lượng điện tử đối với triết lý nghề nghiệp của sv năm cuối 12 808 4
*
GÓC NHỎ trung khu sự của sv năm cuối 9 660 0
*
nhu cầu học cao học của sv năm cuối – một nghiên cứu và phân tích trong sinh viên đh bách khoa 15 957 6
*
say mê ứng tâm lý của sv năm trước tiên với nội quy của trường cao đẳng cảnh liền kề nhân dân i (Tóm tắt, trích đoạn) 48 466 1
*
hThích ứng tư tưởng của sv năm đầu tiên với nội quy của trường cđ Cảnh tiếp giáp nhân dân I 28 279 0
*
phù hợp ứng tâm lý của sinh viên năm trước tiên với nội quy của trường cđ cảnh giáp nhân dân i 141 363 2